Em chết rồi! (Kỳ 2)

- 13/09/2017 - 20:00
(Phunuphapluat) Bức vẽ hoàn tất, giống cô một cách kì lạ. Cô khẽ rùng mình khi bắt gặp đôi mắt mình trong tranh. Cái thần thái mạnh mẽ ương ngạnh được lột tả đích xác. Ông họa sĩ này là ai?

Em chết rồi! (Kỳ 1)

- Anh nhớ em!

Anh chỉ nói có thế lúc ôm cô vào lòng. Cô hỏi anh không sợ ư? Anh khe khẽ lắc đầu. Anh vẫn ít nói như thế, vẫn trầm tĩnh như thế. Cô bàng hoàng nhận ra, dường như trong anh những âu yếm thiết tha vẫn còn nguyên vẹn lắm. Nơi cô cũng vậy. Bao năm qua cô chưa một phút nào ngừng nhớ về anh. Cô gục đầu vào ngực anh. Một lần nữa thấy khó chịu khi khóc mà không có nước mắt.

Empty

Ảnh minh họa

- Này, em không có mùi, không có mồ hôi, không đói, thậm chí không cả nóng hay lạnh nữa. Và tuyệt vời nhất là em có thể vào bất cứ đâu em thích mà không phải trả tiền hay bị ngăn cấm...

Cô nằm cuộn tròn trong lòng anh, miệng huyên náo những câu chuyện. Cô cố gắng tìm lại những cảm giác thân quen đã bị đánh cắp, cố gắng đào xới lại từng giây từng phút họ dành cho nhau ngày xưa.

- Nhưng anh thậm chí vẫn cảm thấy da thịt em. Nói đi, chẳng lẽ em không thể cảm nhận bất cứ điều gì?

Anh siết cô chặt hơn nữa. Giọng anh xa xôi mà hoang hoải và da diết.

- Có! Một điều duy nhất... Vẫn yêu anh...

Những lời cuối giọng cô trở nên lí nhí. Hình như trong bóng tối cô cảm thấy anh đang mỉm cười - một nụ cười tròn trịa thay cho lời đáp. Đêm đó, cô chỉ nằm đếm tiếng thở của anh.

***

- Em sẽ ở bên anh bao lâu?

Câu đầu tiên mà sáng hôm sau anh nói với cô khiến cô ngỡ ngàng nhận ra cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Cô lắc đầu buồn bã. Làm sao mà biết được cơ chứ? Chẳng ai nói với cô là cô sẽ thế này bao lâu, chẳng có cái cầu thang nào nối lên mây trời hay cái mặt đất nào nứt vỡ ra với lửa địa ngục chập chờn ma quái đợi cô. Khi cô còn đang thẫn thờ suy nghĩ thì anh đã kéo tay cô đi. Và hành trình mới của cô bắt đầu.

Anh đưa cô lang thang trên khắp các con phố, khu người Hoa, khu thương mại và cả khu quảng trường rộng lớn. Đôi lần hai người rẽ vào quán cà phê nhỏ ở góc đường gần nơi anh ở. Cô thích cái quán ấy. Nó đậm chất phương Tây cổ kính theo như lời cô nói. Ở đó, anh đã kể về những ngày tháng xa quê hương, những người anh đã gặp, những lối sống anh nhìn theo. Tuyệt nhiên, những vất vả cô ngỡ cô sẽ hiểu thấu thì anh lại không hề nhắc đến.

Cũng đôi lần cô nửa hờn dỗi nửa tò mò hỏi về các cô gái anh đã gặp sau khi chia tay cô. Anh trả lời đơn giản, có một vài nhưng chẳng đi đến đâu và cũng chẳng có gì đâu. Mấy tháng gần đây, anh luôn chỉ có một mình. Nghe xong cô cong môi lên phụng phịu. Anh cười bảo cô hâm rồi véo nhẹ mũi cô. Lại thấy yêu anh, như ngày xưa năm ấy. Và dường như những khoảng trống ngày một dày một sâu khi hai người xa nhau đang dần đầy lên, gần lại. Rất gần.

Anh không ngại khoác vai đi cạnh cô. Cô thấy rõ ràng ánh nhìn ái ngại mọi người dành cho anh. Một chàng trai châu Á có vẻ ngoài hoàn toàn bình thường vừa đi vừa nói chuyện và cười đùa một mình với cánh tay giơ ngang trong không khí. Nhưng anh phớt lờ, mặc kệ tất cả. Thậm chí anh còn cõng cô đi dọc bờ hồ đóng băng.

Cô tưởng tượng ra anh với điệu bộ lưng còng xuống, hai tay khum khum hai bên đỡ không khí, chẳng biết nên cười hay nên mếu. Rồi anh rủ cô chụp ảnh. Anh giơ máy lên cao kéo cô vào chụp chung với anh. Nhưng lần nào xem lại cũng chỉ có mỗi mình anh trong hình. Anh cười đau khổ. Tuy nhiên anh lấy về vẻ bình tĩnh rất nhanh, anh bảo anh sẽ ghép ảnh cô có sẵn trong laptop vào, không sao. Sự tuyệt vọng hằn vết lên cả nụ cười mà không tài nào giấu che. Nụ cười đau khổ của anh méo mó. Nụ cười an ủi của cô lúc này càng méo mó hơn. Bất giác cô chỉ muốn mắt mình ầng ậc nước.

Có lần đi qua bến cảng, cô đứng ngây người ngắm ông họa sĩ đường phố vẽ tranh. Cô không bao giờ còn có thể cầm cọ và phết những vệt màu lên tấm toan trắng nữa. Cô hay dùng gam màu nóng. Cô thấy màu nóng giúp cô cân bằng hơn. Vì màu nóng chứa hy vọng. Người họa sĩ già này lại chỉ dùng toàn màu trung tính. Màu thời gian. Những bức tranh của ông rõ ràng vẽ hiện tại nhưng ẩn chứa hồn quá khứ lẩn khuất đâu đó trong sáng tối, khiến người xem bâng khuâng ngơ ngác mà không thể lý giải và gọi tên.

Bỗng, anh lên tiếng yêu cầu người họa sĩ vẽ cho mình một bức tranh. Ông họa sĩ già có đôi mắt xanh biếc mỉm cười hiền từ ngước lên hỏi anh muốn vẽ gì. Anh ngồi vào chiếc ghế đối diện để không trước giá vẽ, yêu cầu bức chân dung một cô gái. Tuy thoáng có chút ngạc nhiên nhưng ông họa sĩ đồng ý ngay. Và anh bắt đầu tả. Mỗi lần tả một chi tiết, anh lại âu yếm nhìn về phía cô.

Đã bao lâu, cô khao khát cái ánh mắt đắm đuối này? Đã bao lâu cô mới lại được anh nhìn như thế? Đã bao lâu, nỗi rung động mạnh mẽ mới lại được bắt nguồn từ đáy tim?

Bức vẽ hoàn tất, giống cô một cách kì lạ. Cô khẽ rùng mình khi bắt gặp đôi mắt mình trong tranh. Cái thần thái mạnh mẽ ương ngạnh được lột tả đích xác. Ông họa sĩ này là ai?

Trước khi hai người rời đi, ông họa sĩ nói với anh ông có cảm giác như cô gái anh tả đứng bên cạnh ông suốt thời gian ông vẽ, và ánh mắt anh nhìn vào khoảng không thì say đắm hệt như thời trẻ ông đã nhìn người vợ thân yêu của mình. Anh bắt tay ông chào tạm biệt, cái bắt tay thân thiện đầy biết ơn. Lúc xoay lưng, cô có cảm giác ánh mắt xanh biếc kia đang gắn chặt vào mình. Nhưng tuyệt nhiên không có chút nguy hiểm đe dọa, chỉ tràn tiếc nuối và xót thương.

Về nhà, anh treo bức tranh rất trang trọng lên mảng tường trắng đối diện giường anh. Anh vui thích như trẻ nhỏ. Anh bảo vậy là từ nay luôn có cô nhìn anh âu yếm mỗi khi anh thức dậy.

Những lúc anh vào lớp, cô lại đi thăm thú khắp các khối nhà của trường đại học. Khi thì vào thư viện, khi thì phòng thi đấu trong nhà, thậm chí cả phòng thí nghiệm. Rồi cô lang thang sang khu chợ Thái gần trường anh, ngắm nhìn say mê những món đồ sặc sỡ bày đầy trên các sạp gỗ. Đất nước đa chủng tộc này thật biết cách giữ chân người trẻ. Chẳng trách bao nhiêu điều mới lạ trước mắt cô một thời đã cuốn anh đi, đã làm anh quên có một cô gái luôn hướng về anh từ phía bên kia đại dương. Cô khẽ xót xa.

Nhưng làm cách nào để giữ được một trái tim vốn nhiều tham vọng? Chỉ có thể mong nó nhớ lối về. Chỉ mong trong một khoảnh khắc, hình ảnh cô gái luôn hướng về anh đó lướt qua tâm trí anh. Không khó khăn, cô nhận ra cô rất đỗi ích kỷ. Chẳng phải cô cũng đã từng gần như quên mất anh khi ở bên bạn trai mới hay sao? Cô không thể trách anh. Cô biết nên tự trách bản thân mình ngày đó thì hơn, trách mình không đủ dũng cảm đi tìm và giành lấy điều trọn vẹn, trách mình ngu ngốc chọn cách chạy trốn và tìm quên.

Đúng sai, tốt xấu, hạnh phúc hay khổ đau, thì ông trời vẫn cứ công bằng lắm. Anh có những cái giá phải trả của anh và cô cũng có.

Theo Truyện ngắn