Vết rạn (Kỳ cuối)

- 13/09/2017 - 14:45
(Phunuphapluat) Gã run run bước lại gần nàng, không nói gì mà đưa tay từ từ vén chiếc váy màu xanh lam đang ướt sũng của người đàn bà ấy lên. Gã lại thấy tay mình run run. Gã khẽ chạm nhẹ vào những vết rạn mờ trên da bụng ấy và ôm người đàn bà kia vào lòng mình.

Vết rạn (Kỳ 1)

Vết rạn (Kỳ 2)

Chưa bao giờ gã có suy nghĩ sẽ gánh vác cả một gia đình, Diễm Ngọc chỉ vừa gợi nhắc gã nhớ đến một người đàn bà gã yêu thương mà thôi chứ không cho gã yêu thương. Gã chỉ thèm khát da thịt của cô ta chứ đâu có thèm được sống cùng, chia sẻ cùng mọi gánh nặng trong đời. Và Diễm Ngọc chắc cũng vậy thôi, người đàn bà ấy chắc cũng chỉ cần tình ái, ngủ với nhau được chưa chắc đã sống với nhau được.

Empty

Ảnh minh họa

Gã cười với những dòng suy nghĩ bấn loạn vừa rồi của chính gã, gã nhận ra chỉ là gã đang cô đơn, chỉ là bản năng đàn ông trong gã trỗi dậy. Đã gần chục năm không trở lại phố phường, gã thấy nhớ đến những con phố tấp nập, không giống như cái làng chài nhỏ bé này. Ở đó gã có thể tìm được những người đàn bà để thỏa mãn cơn thèm thuồng tình ái. Gã nghĩ, hay viết cho xong rồi xuống thành phố tìm người để giải quyết nhu cầu ấy, rồi gã lại khựng lại, gã không tưởng tượng ra một cơ thể đàn bà nào khác ngoài người đàn bà mới bỏ gã đi vài tuần trước. Gã nhắm mắt lại, cố quên.

Ba mươi phút sau gã lại rút cái bông tai trong túi quần ra ngắm nghía, hình ảnh Diễm Ngọc đã xa rời đầu óc của gã, giờ này gã lại nghĩ đến một cái gì đó xa xăm hơn. Gã lại quay trở lại suy nghĩ ban đầu, gã nhớ đến đứa con gái, đứa con duy nhất mà gã có, đó là đứa con nghèo khổ của gã không bao giờ bỏ rơi gã mặc dù gã chẳng làm được gì cho cô. Suốt những năm tháng gã tù tội cô đã phải sống khổ sở, chật vật cùng với những người họ hàng nghèo khó. Con gái gã đi lấy chồng sớm và phải làm mẹ sớm, đó là một cô con gái có tấm lòng cao cả, gã chẳng nuôi cô ngày nào mà bao nhiêu năm nay cô lại phụng dưỡng gã. Nghĩ đến con gái mình gã thấy tự hào lắm, và gã chắc chắn rằng cô sẽ là một người mẹ tốt.

Gã đi đi lại lại quanh căn phòng rồi quay trở lại với chiếc máy tính và gõ tiếp, gã muốn viết cho xong, ngày mai gã sẽ in ra và gửi ai đó mang xuống phố cho con gái gã. Gã không có ý định xuống thành phố nữa, không có ý định tìm một người đàn bà nữa, gã chỉ muốn viết cho xong để tâm hồn gã thấy thanh thản. Gã nhận ra mình vẫn cần phải kiêng đàn bà chỉ để thanh thản thôi. Gã viết không ngừng suốt cả buổi chiều hôm ấy, gã nhắn nhủ con gái mình ở những trang cuối cùng của cuốn hồi ký.

"Con gái à, giờ con đã mang bầu được gần chín tháng tròn, cha biết hẳn con đã lên cân rất nhiều và càng ngày cái thai càng to lên. Quanh bụng và đùi con xuất hiện nhiều vết rạn lắm phải không, nếu con được gen bà nội thì chắc hẳn là con sẽ có nhiều vết rạn lắm. Sau này con sinh thêm đứa nữa các vết rạn sẽ còn nhiều hơn nữa nhưng con đừng sợ, chúng không làm con xấu đi đâu. Con hãy tự hào con gái nhé, bởi đó là những dấu vết vĩ đại, ba không biết về y học như thế nào, không biết là có phải người mẹ nào cũng có hay không, nhưng nếu con có bị vậy thì con đừng buồn nhé. Đó là dấu vết của người làm mẹ, con thật vĩ đại con gái yêu à, con đã mang nặng đẻ đau, sau này nếu con của con hiểu nó sẽ yêu thương những vết rạn ấy, đó chính là dấu vết của người làm mẹ. Là nỗi đau đớn từng ngày người mẹ phải trải qua để con mình được chào đời, cha nghĩ không phải ai cũng có thể và vui lòng làm được như thế. Sau này khi sinh xong, vùng da ấy của con sẽ trở nên nhăn nheo và xấu xí, nhưng con đừng buồn, bởi vì con đã cố gắng để tạo nên một điều vĩ đại nhất, đó là một con người".

Gã kết thúc cuốn hồi ký viết cho con gái vẫn bằng những nỗi nhớ về vết rạn trên da người mẹ, gã chẳng biết vì sao gã vẫn không thể thoát khỏi những hình ảnh đó. Có lẽ khi nói tới một người mẹ, gã lại nhớ đến mẹ gã. Tập bản thảo sau khi được in ra giấy xong gã cất vào một cái túi đựng giấy, ra bưu điện gửi cho con gái gã ở dưới thành phố. Rồi gã lại trở về với căn phòng làm việc thân thuộc của mình, bắt đầu viết những tác phẩm mới, gã lại kiêng đàn bà như trước đây.

Thỉnh thoảng trong đầu gã có xuất hiện hình ảnh của Diễm Ngọc, gã chẳng hiểu sao lại vậy. Sau đó gã tự an ủi mình rằng, chắc tại nàng là người đầu tiên đến với gã sau bao nhiêu năm gã đơn độc. Một nửa năm của gã cứ thế lặng lẽ trôi đi, một chiều mưa đang ngồi tư lự thì có người đến gõ cửa tìm gã, gã ra mở cửa và sững sờ trước một đôi mắt ướt át đang nhìn gã, người đàn bà ấy bước vào nhà với cái bụng chửa gần vượt mặt và bộ váy cũng đang ướt sũng vì mưa. Nàng nhìn một lượt quanh nhà, rồi lại nhìn gã, nàng đưa tay đặt nhẹ lên cái bụng bầu bảo gã.

"Em chẳng lừa dối anh đâu, nhưng em đã mang bầu từ sau những ngày em với anh... em định bỏ nó đi nhưng không đủ can đảm, mình cùng nuôi con có được không anh?"

Gã run run bước lại gần nàng, không nói gì mà đưa tay từ từ vén chiếc váy màu xanh lam đang ướt sũng của người đàn bà ấy lên, chiếc bụng bầu căng tròn hiện lên trước mắt gã, gã lại thấy tay mình run run, gã khẽ chạm nhẹ vào những vết rạn mờ trên da bụng ấy và ôm người đàn bà kia vào lòng mình.

Theo Truyện ngắn